Chia sẻ chuyên mục Đề Tài Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản hay nhất năm 2023 cho các bạn học viên ngành đang làm Khóa luận tốt nghiệp tham khảo nhé. Với những bạn chuẩn bị làm bài luận văn tốt nghiệp thì rất khó để có thể tìm hiểu được một đề tài hay, đặc biệt là các bạn học viên đang chuẩn bị bước vào thời gian lựa chọn đề tài làm luận văn thì với đề tài: Phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản dưới đây chắc chắn sẽ giúp cho các bạn học viên có cái nhìn tổng quan hơn về đề tài sắp đến.
MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Đã từ lâu, du lịch là một hoạt động mang tính tích cực của con người. Xã hội càng phát triển thì nhu cầu đi du lịch của con người càng tăng. Người ta đi du lịch để khám phá những chân trời mới lạ, tìm hiểu những nền văn hóa độc đáo khác biệt và đặc biệt là nghỉ ngơi, thư giãn sau những giờ phút lao động căng thẳng mệt nhọc. Ngày nay cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật và công nghệ, đời sống được cải thiện, trình độ dân trí được nâng cao thì khát khao tìm hiểu thế giới càng mạnh mẽ, ngành du lịch thế giới có điều kiện phát triển vượt trội. Hiện nay ở nhiều nước, du lịch được coi là một ngành kinh tế quan trọng trong chiến lược phát triển kinh tế của đất nước.
Ở Việt Nam, sau 20 năm Đảng và Nhà nước ta chủ trương thực hiện chính sách đổi mới, đời sống vật chất và tinh thần của người dân được tăng lên, nhu cầu vui chơi giải trí, trong đó có du lịch cũng phát triển không ngừng. Người Việt Nam không chỉ đi du lịch trong nước mà còn có nhu cầu du lịch nước ngoài, trong đó có thị trường du lịch Nhật Bản. Tuy nhiên, việc đưa khách Việt Nam đi du lịch Nhật Bản đang còn nhiều vấn đề cần giải quyết như: tổ chức chuyến đi, thủ tục xuất nhập cảnh, hoạt động marketing thu hút khách…Vì vậy nghiên cứu “ phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản” là một việc làm cấp thiết. Hy vọng, khóa luận sẽ góp một phần nhỏ vào giải quyết những vấn đề còn tồn tại, nâng cao hiệu quả hoạt động gửi khách Việt Nam đến Nhật Bản.
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM ĐẾN DỊCH VỤ
2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
Mục đích: Nghiên cứu thực trạng hoạt động du lịch outbound nhằm đưa ra các giải pháp góp phần phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản.
Nhiệm vụ:
- Nghiên cứu tài nguyên du lịch Nhật Bản
- Khảo sát thực trạng hoạt động du lịch outbound sang Nhật Bản.
- Đánh giá thực trạng hoạt động du lịch outbound đến Nhật
- Đề xuất các giải pháp nhằm góp phần phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản.
3. Đối tượng nghiên cứu
Đề tài tập trung nghiên cứu cầu du lịch Việt Nam đi Nhật Bản, sự hấp dẫn của tài nguyên du lịch Nhật Bản đối với khách du lịch Việt Nam. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
4. Phạm vi nghiên cứu
Về không gian: toàn bộ lãnh thổ Nhật Bản
Thời gian: nghiên cứu hoạt động khách du lịch Việt Nam đến Nhật Bản giai đoạn 1998 -2009.
5. Phương pháp nghiên cứu
Phương pháp thu thập và xử lý thông tin: thu thập các thông tin liên quan đến đề tài nghiên cứu, xử lý các thông tin nhằm chọn lọc những thông tin cần thiết nhất. Các tư liệu có thể là các công trình nghiên cứu trước đó, các bài viết, các báo cáo kinh doanh, báo cáo tổng kết…
- Phương pháp sử dụng biểu đồ, đồ thị nhằm so sánh mức độ khác nhau giữa các số liệu, chứng minh các số liệu thống kê.
- Phương pháp tính toán và thống kê du lịch: nhằm tính toán tốc độ tăng trưởng, tỷ lệ phần trăm của khách du lịch qua các năm.
- Phương pháp so sánh: so sánh các số liệu thống kê hàng năm nhằm đưa ra nhận xét và giải pháp.
- Phương pháp phỏng vấn xã hội học: phỏng vấn trực tiếp từ 100 khách đã đi du lịch Nhật Bản
6. Bố cục của khóa luận
Ngoài lời cảm ơn, phần mở đầu, phần kết luận, tài liệu tham khảo và phần phụ lục, khóa luận được chia làm 3 chương chính bao gồm các chương sau:
- Chương 1. Điều kiện phát triển du lịch outbound
- Chương 2. Tài nguyên du lịch Nhật Bản
- Chương 3. Thực trạng hoạt động du lịch outbound đến Nhật Bản và các giải pháp nhằm góp phần phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản.
CHƯƠNG 1 ĐIỀU KIỆN PHÁT TRIỂN DU LỊCH OUTBOUND
1.1. Khái niệm du lịch outbound Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Hoạt động du lịch bao gồm du lịch quốc tế và du lịch nội địa. Trong đó du lịch quốc tế bao gồm du lịch đón khách quốc tế(du lịch inbound) và du lịch gửi khách quốc tế(du lịch outbound).
Trong cuốn nhập môn khoa học du lịch của tác giả Trần Đức Thanh có định nghĩa về du lịch outbound như sau: Du lịch outbound (hay còn gọi là du lịch gửi khách) là loại hình du lịch quốc tế phục vụ và tổ chức đưa khách từ trong nước đi du lịch, nghỉ ngơi, tham quan các đối tượng du lịch ở nước ngoài.
Trong một số tài liệu tiếng Việt có liên quan đến du lịch trước đây, du lịch gửi khách còn được gọi là du lịch bị động.
1.2. Điều kiện phát triển du lịch
Du lịch nói chung, du lịch outbound nói riêng chỉ có thể phát sinh, phát triển trong những điều kiện và hoàn cảnh nhất định. Trong số những điều kiện đó có những điều kiện trực tiếp tác động đến việc hình thành nhu cầu du lịch và việc tổ chức các hoạt động kinh doanh du lịch, bên cạnh đó có những điều kiện mang tính phổ biến nằm trong các mặt của đời sống xã hội và có những điều kiện gắn liền với đặc điểm của từng khu vực địa lý. Tuy nhiên, tất cả các điều kiện này có quan hệ chặt chẽ với nhau, tác động qua lại với nhau tạo thành môi trường cho sự phát sinh, phát triển du lịch. Mặt khác, bản thân sự có mặt, sự phát triển của du lịch cũng trở thành một nhân tố môi trường đó và do vậy nó có thể tác động hoặc tích cực, hoặc ngược lại, có thể cản trở chính sự phát triển đó.
1.2.1. Những điều kiện chung
1.2.1.1. Điều kiện an ninh chính trị và an toàn xã hội Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Không khí chính trị hòa bình bảo đảm cho việc mở rộng các mối quan hệ kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa và chính trị giữa các dân tộc. Trong phạm vi các mối quan hệ kinh tế quốc tế, sự trao đổi du lịch quốc tế ngày càng mở rộng và phát triển. Du lịch nói chung, du lịch quốc tế nói riêng chỉ có thể phát triển được trong bầu không khí hòa bình, ổn định, trong tình hữu nghị giữa các dân tộc. Không khí hòa bình trên thế giới ngày càng được cải thiện. Chiến tranh lạnh chấm dứt, xu thế đối ngoại, giải quyết tranh chấp, bất đồng bằng con đường hòa bình đã trở thành phổ biến trong quan hệ giữa các nước.
Về phương diện quốc gia có thể dễ dàng nhận thấy, những nước ít xảy ra biến cố chính trị quân sự như: Thụy Sĩ, Áo, Thụy Điển… thường có sức hấp dẫn với đông đảo quần chúng nhân dân, các khách du lịch tiềm năng. Du khách thích đến những đất nước, vùng du lịch có không khí chính trị hòa bình, họ cảm thấy yên ổn, tính mạng được coi trọng. Tại những nơi này, du khách có thể tự do đi lại trong đất nước mà không lo sợ và không cần sự chú ý đặc biệt nào. Những điểm du lịch mà tại đó không có sự phân biệt chủng tộc, tôn giáo… Du khách có thể gặp gỡ dân bản xứ, giao thiệp và làm quen với phong tục tập quán của địa phương sẽ thu hút được nhiều du khách hơn những nơi họ bị cô lập với dân sở tại. Do vậy, nhờ du lịch mà các dân tộc hiểu biết lẫn nhau, gần gũi nhau hơn và có khuynh hướng hòa bình hơn. Tóm lại, du lịch phát triển là nhờ có bầu không khí chính trị hòa bình và bầu không khí đó càng được củng cố khi mở rộng và phát triển quan hệ trao đổi du lịch giữa các quốc gia và dân tộc.
Sự phát triển của du lịch sẽ gặp khó khăn nếu ở đất nước xảy ra những sự kiện làm xấu đi tình hình chính trị hòa bình và trực tiếp hoặc gián tiếp đe dọa sự an toàn của du lịch. Đó là những biến cố như đảo chính, bất ổn chính trị, nội chiến… Những nhân tố này ảnh hưởng xấu đến số lượng du khách đến du lịch. Chiến tranh, nội chiến là những cản trở lớn nhất đến hoạt động du lịch. Trong chiến tranh, biên giới giữa các bên tham chiến đóng cửa hoàn toàn, việc đi lại của khách bị đình chỉ, giao thông ngừng trệ, cơ sở vật chất kỹ thuật của du lịch bị tàn phá và bị sử dụng vào mục đích phục vụ chiến tranh…
Thiên tai, động đất, núi lửa cũng có tác động xấu đến sự phát triển du lịch. Vụ động đất 7 độ rích te ở Haiti vào ngày 13 tháng 1 năm nay đã làm cho số khách du lịch vào nước này giảm đáng kể. Hay thảm họa núi lửa Iceland đã làm cho các hãng hàng không quốc tế bị gián đoạn, hãng hàng không châu Á cũng phải hủy chuyến bay hàng loạt.Tới cuối ngày 10/5/2010 đã có đến 5000 chuyến bay bị ảnh hưởng. Điều này gây khó khăn, cản trở hoạt động du lịch.
Khả năng cung ứng của dịch vụ du lịch cũng gặp rất nhiều khó khăn. Ngoài ảnh hưởng thiên tai như lũ lụt, hạn hán, sự phát sinh và lây lan các loại bệnh dịch như tả lỵ, dịch hạch, sốt rét cũng là những nguy cơ đe dọa đến sức khỏe du khách, làm ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch khu vực. Không chỉ du khách không dám đi đến những vùng dịch bệnh mà chính quyền y tế sở tại cũng sẽ có những biện pháp phòng chống lây lan bằng cách đóng cửa khu vực ổ dịch. Mặt khác ngay các cơ quan kinh doanh du lịch cũng không dám mạo hiểm tính mạng của du khách vì mức bồi thường trách nhiệm chuyến đi ràng buộc họ.
1.2.1.2. Điều kiện kinh tế Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Một trong những yếu tố quan trọng có ảnh hưởng đến sự phát sinh và phát triển du lịch là điều kiện kinh tế chung. Nền kinh tế chung phát triển là tiền đề cho sự ra đời và phát triển của ngành kinh tế du lịch. Điều này được giải thích bởi sự lệ thuộc của du lịch vào thành quả các ngành kinh tế khác. Theo ý kiến của các chuyên gia kinh tế thuộc Hội đồng Kinh tế và Xã hội của Liên Hợp Quốc (ECOSOC), một đất nước có thể phát triển du lịch một cách vững chắc nếu nước đó tự sản xuất được phần lớn số của cải vật chất cần thiết cho du lịch. Khi phải nhập đại đa số trang thiết bị, hàng hóa để xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật và để đảm bảo phục vụ khách du lịch thì hầu hết lợi nhuận (ngoại tệ) do du lịch mang lại sẽ rơi vào tay tư bản nước ngoài. Những nước có nền kinh tế phát triển, có điều kiện sản xuất ra nhiều của cải vật chất có chất lượng đạt các tiêu chuẩn quốc tế sẽ có điều kiện thuận lợi để phát triển du lịch.
Trong các ngành kinh tế, sự phát triển của nông nghiệp và công nghiệp thực phẩm có ý nghĩa quan trọng đối với du lịch. Ngành du lịch tiêu thụ một khối lượng lương thực và thực phẩm(cả thực phẩm tươi sống và thực phẩm đã chế biến). Ở đây cần nhấn mạnh vai trò của các ngành công nghiệp thực phẩm như công nghiệp chế biến đường, thịt, sữa, đồ hộp, công nghiệp chế biến rượu, bia, thuốc lá… Đây là cơ sở cung ứng nhiều hàng hóa nhất cho du lịch.
Một số ngành công nghiệp nhẹ đóng vai trò không kém phần quan trọng trong cung ứng vật tư cho du lịch như: công nghiệp dệt, công nghiệp thủy tinh, công nghiệp sành sứ và đồ gốm…Ngành công nghiệp dệt cung cấp cho các xí nghiệp du lịch các loại vải để trang bị cho các phòng khách, các loại khăn trải bàn, ga giường, thảm…Ngành công nghiệp chế biến gỗ trang bị đồ gỗ cho các văn phòng, cơ sở lưu trú. Tính cao cấp và thứ yếu của tiêu dùng du lịch đòi hỏi hàng hóa và dịch vụ du lịch phải có chất lượng cao. Do vậy, muốn phát triển du lịch, các ngành sản xuất có quan hệ mật thiết đến du lịch không phải chỉ đáp ứng yêu cầu tối thiểu về khối lượng hàng hóa mà phải bảo đảm cung cấp vật tư hàng hóa có chất lượng cao, đảm bảo có thẩm mĩ và chủng loại phong phú, đa dạng. Điều đó có nghĩa là những địa phương có nền kinh tế phát triển, các ngành kinh tế có khả năng tạo được các sản phẩm cao cấp sẽ là nơi có điều kiện thuận lợi cho hoạt động du lịch. Cũng chính tại những địa phương như thế, du lịch thực sự mang lại lợi ích cho cộng đồng. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Sau chiến tranh thế giới thứ hai, nhiều nước tư bản chủ nghĩa như Hoa Kỳ, Canada, Pháp, Anh, Tây Đức, Thụy Sĩ, Nhật Bản, Thụy Điển, Hà Lan, Bỉ…đã đạt được những thành tựu nhất định trong sự nghiệp phát triển kinh tế của mình. Các nước đó đã biết sử dụng ngay những kết quả của cách mạng khoa học kỹ thuật vào việc mở rộng trao đổi du lịch quốc tế, góp phần thúc đẩy lĩnh vực này.
Khi nói đến nền kinh tế của đất nước, không thể không nói đến giao thông vận tải. Từ xa xưa, giao thông vận tải đã trở thành một trong những nhân tố chính cho sự phát triển của du lịch, đặc biệt là du lịch quốc tế. Trong những năm gần đây, giao thông vận tải có những bước chuyển biến quan trọng, điều này đã ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển của du lịch. Nói đến sự phát triển của giao thông vận tải có ảnh hưởng đến du lịch, chúng ta quan tâm đến cả hai phương tiện. Đó là sự phát triển về mặt số lượng và về mặt chất lượng. Sự phát triển về số lượng của các phương tiện vận chuyển đã làm cho mạng lưới giao thông vươn tới được mọi nơi trên trái đất. Hiện nay trên thế giới có trên 500 triệu khách du lịch đi qua biên giới các nước bằng phương tiện vận chuyển hành khách quốc tế. chiều dài của mạng lưới giao thông vận tải chứng tỏ mức độ dễ dàng trong việc tiếp cận tới điểm du lịch. Số lượng phương tiện giao thông vận tải chứng tỏ mức độ dễ dàng trong việc tiếp cận tới điểm du lịch. Số lượng phương tiện giao thông vận tải chứng tỏ khả năng vận chuyển khách. Số lượng loại hình phương tiện vận chuyển gia tăng sẽ làm cho hoạt động du lịch trở nên tiện lợi và mềm dẻo, có khả năng đáp ứng tốt mọi nhu cầu của du khách. Về mặt chất lượng vận chuyển cần xét đến bốn khía cạnh là tốc độ, an toàn, tiện nghi và giá cả.
Tốc độ vận chuyển: việc tăng tốc độ vận chuyển cho phép tiết kiệm thời gian đi lại và cho phép kéo dài thời gian ở lại nơi du lịch. Với các phương tiện vận chuyển có tốc độ vận chuyển cao, du khách có thể đến được những nơi xa xôi.
Đảm bảo an toàn trong vận chuyển: ngày nay do sự tiến bộ của kỹ thuật đã làm tăng rõ rệt tính an toàn trong vận chuyển của những nước có độ an toàn cao sẽ thu hút được nhiều người tham gia vào hoạt động du lịch.
Đảm bảo tiện nghi trong các phương tiện vận chuyển: các phương tiện vận chuyển ngày nay càng có đủ tiện nghi và làm vừa lòng hành khách. Trong tương lai, xu hướng này sẽ ngày càng phát triển. Với các phương tiện vận chuyển có đầy đủ tiện nghi, du khách thấy an tâm thoải mái hơn vì họ không phải hao phí sức khỏe trên hành trình.
Vận chuyển với giá rẻ: giá cước vận tải có xu hướng giảm để nhiều tầng lớp nhân dân có thể sử dụng được phương tiện vận chuyển. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Tiến bộ của vận chuyển hành khách còn thể hiện trong sự phối hợp các loại phương tiện vận chuyển. Điều đó có ý nghĩa rất lớn trong sự phát triển của du lịch. Sự phối hớp đó có hai mức độ: mức độ quốc gia và mức độ quốc tế. Cả hai mức độ đều có vai trò quan trọng trong vận chuyển hành khách du lịch. Việc tổ chức vận tải phối hợp tốt cho phép rút ngắn thời gian chờ đợi ở các điểm giữa tuyến, tạo điều kiện thuận lợi khi phải đổi phương tiện vận chuyển và làm vừa lòng khách đi du lịch.
1.2.1.3. Chính sách phát triển du lịch
Chính sách của chính quyền có vai trò như thế nào đến sự phát triển du lịch? Hiện nay trên thế giới hầu như không có một nơi nào không tồn tại một bộ máy quản lý xã hội. Rõ ràng một bộ máy quản lý này có vai trò quyết định đến các hoạt động của cộng đồng đó. Hoạt động du lịch không nằm ngoài quy luật chung ấy. Một đất nước, một khu vực có tài nguyên du lịch phong phú, mức sống của người dân không thấp nhưng chính quyền địa phương không yểm trợ cho các hoạt động du lịch thì hoạt động này cũng không thể phát triển được. Ví dụ về hiện tượng này có thể lấy ở một số nước trên thế giới. Lịch sử phát triển du lịch của nhiều nước cũng có thể là những ví dụ hết sức sinh động.
Những điều kiện chung để phát triển du lịch nêu trên tác động một cách độc lập lên sự phát triển của du lịch. Các điều kiện ảnh hưởng đến du lịch tách rời nhau, do vậy nếu thiếu một trong những điều kiện ấy sự phát triển du lịch có thể trì trệ, giảm sút hoặc hoàn toàn ngừng hẳn. Sự có mặt của tất cả những điều kiện ấy đảm bảo cho sự phát triển mạnh mẽ của ngành du lịch.
1.2.2. Các điều kiện tự thân làm nảy sinh nhu cầu du lịch
Các nhân tố tự thân chính làm cho nhu cầu du lịch tăng trưởng là thời gian rỗi, thu nhập, trình độ dân trí.
1.2.2.1.Thời gian rỗi Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Một trong các tiêu chí được xác định trong định nghĩa du lịch là chuyến đi được thực hiện trong thời gian rỗi của con người (ngày nghỉ cuối tuần, kỳ nghỉ phép, thời gian rỗi có được trong chuyến công tác…)
Không trong thời gian rỗi, chuyến đi của con người không thể gọi là du lịch. Lịch sử thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng, đặc biệt thực tế ở nước ta trong hai chục năm trở lại đây chứng minh cho nhận định trên.
Thuở ban đầu, những ngày lễ là những ngày để dan chúng nghỉ ngơi, thực hiện các bổn phận, lễ nghi tôn giáo. Dần dần, việc sử dụng thời gian rỗi để đi du lịch thoát khỏi công việc tạm thời đã xuất hiện trong các tầng lớp xã hội thượng lưu. Hiện tượng du lịch tăng lên khi thời gian rỗi của mọi tầng lớp xã hội gia tăng. Rõ ràng rằng về phương diện này, con người không thể đi du lịch nếu không có thời gian. Do vậy thời gian rỗi là điều kiện tất yếu cần thiết phải có để có thể tham gia vào hoạt động du lịch.
Lịch sử ngành du lịch cho thấy những người có khả năng chi trả cho hoạt động du lịch trước tiên là tầng lớp giàu có, tiếp theo đến giới trung lưu và cuối cùng đến giai cấp lao động. Điều này cũng xảy ra tương tự khi nói về quỹ thời gian rỗi. công chúng bắt đầu đi du lịch khi mà người lao động đều được hưởng những dịp lễ và ngày nghỉ ăn lương. Sang thời đại công nghiệp, ngày làm việc kéo dài và chỉ đến Chủ nhật mới được nghỉ ngơi. Từ giữa đến cuối thế kỷ XVIII, một người lao động phải làm việc từ 60-70 giờ một tuần. Đến năm 1938, đạo luật lao động ở Hoa Kỳ ra đời quy định giới chủ không được bắt công nhân làm việc quá 40 giờ một tuần. Điều này có nghĩa là thời gian rỗi của công nhân tăng thêm 20 -30 giờ/ tuần.
Vào những năm 20 của thế kỷ XX, các nhà kinh tế Xô viết chia thời gian trong ngày làm 3 phần: Lao động- Nghỉ ngơi- Ngủ. Việc phân chia thời gian trong ngày như vậy cho phép thấy được điều kiện sống của con người hiện đại trong lĩnh vực sản xuất vật chất và phi vật chất. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Ngày nay, kinh tế ngày một phát triển, năng suất lao động ngày càng cao và mức sống của con người ngày càng được cải thiện. Xu hướng chung trong điều kiện phát triển hiện đại là giảm bớt thời gian làm việc và tăng số thời gian rỗi. Nhiều nước trên thế giới đã chuyển sang chế độ làm việc 5 ngày một tuần. Như vậy, thời gian ngoài giờ làm việc ngày càng chiếm ưu thế trong quỹ thời gian đang trở thành vấn đề quan trọng đặc biệt. Để tìm cách gia tăng thời gian rỗi của du khách tiểm năng, nhiều chuyên gia kinh tế du lịch chia thời gian ngoài giờ làm việc thành khoảng thời gian có mục đích khác nhau.
Trước hết trong thời gian ngoài giờ làm việc có một phần được coi là thời gian tiêu hao liên quan đến thời gian làm việc hay nói cách khác đó là thời gian gắn với sản xuất nhưng không nằm trong thời gian làm việc quy định. Đây là thời gian mất cho việc đi đến nơi làm việc và trở về nhà, thời gian dành cho việc chuẩn bị cá nhân, trước và sau khi làm việc.
Khoảng thời gian tiếp theo là thời gian làm các công việc gia đình và các nhu cầu sinh hoạt hằng ngày như mua hàng, dọn dẹp nhà cửa, giặt là quần áo, chăm sóc con cái, nấu nướng.. Ở các nước có nền kinh tế chậm phát triển, thời gian này chiếm một tỷ trọng khá lớn trong thời gian ngoài giờ làm việc. Việc dành thời gian cho những công việc này vừa là nghĩa vụ, song đối với nhiều người nó còn là niềm vui, đem lại những phút giây hạnh phúc cho họ.
Thời gian còn lại là thời gian cần thiết để thỏa mãn các nhu cầu tự nhiên, nhu cầu sinh lý: ăn, ngủ…Lối sống công nghiệp thường tạo nên tác phong ăn uống khá đơn giản và nhanh chóng. Các cửa hàng thức ăn nhanh mọc lên khắp mọi nơi là một bằng chứng thực tế.
Mối quan tâm của xã hội hiện nay không chỉ là số lượng thời gian rỗi của con người. Điều quan trọng hơn là con người sử dụng thời gian đó vào mục đích gì và sử dụng như thế nào. Trên cơ sở đó ngành du sẽ đưa ra các chiến lược quảng bá của mình nhằm hướng người dân sử dụng thời gian rỗi vào mục đích nâng cao hiểu biết, sức khỏe bằng con đường du lịch.
1.2.2.2. Khả năng tài chính của du khách tiềm năng Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Nền kinh tế phát triển sẽ làm cho người dân có mức sống cao, do đó họ có khả năng thanh toán cho các nhu cầu về du lịch trong nước cũng như ra nước ngoài. Có nhiều nước rất giàu tài nguyên du lịch nhưng vì nền kinh tế lạc hậu nên không thể phát triển du lịch và càng không thể gửi khách du lịch ra nước ngoài.
Khi đi du lịch và lưu trú ngoài nơi ở thường xuyên, khách du lịch luôn là người tiêu dùng nhiều loại dịch vụ, hàng hóa. Để có thể đi du lịch và tiêu dùng du lịch, họ phải có phương tiện vật chất đầy đủ. Đó là điều kiện cần thiết để biến nhu cầu đi du lịch nói chung thành nhu cầu có khả năng thanh toán, vì khi đi du lịch khách phải trả thêm tiền tàu xe, phải trả thêm tiền nhà ở và xu hướng của con người khi đi du lịch là tiêu nhiều tiền. Do vậy, phúc lợi vật chất của nhân dân là điều kiện có ý nghĩa to lớn trong sự phát triển của du lịch. Thu nhập của nhân dân là chỉ tiêu quan trọng và là điều kiện vật chất để họ có thể tham gia du lịch. Con người khi muốn đi du lịch, không chỉ cần có thời gian mà còn phải có đủ tiền mới có thể thực hiện được mong muốn đó. Người ta đã xác lập được rằng mỗi khi thu nhập của nhân dân tăng thì sự tiêu dùng du lịch cũng tăng theo, đồng thời có sự thay đổi về cơ cấu tiêu dùng du lịch. Phúc lợi vật chất của nhân dân luôn phụ thuộc vào sự phát triển của nền kinh tế, vào thu nhập quốc dân của đất nước.
1.2.2.3. Trình độ dân trí
Sự phát triển của du lịch còn phụ thuộc vào trình độ văn hóa chung của nhân dân ở một đất nước. Nếu trình độ văn hóa của cộng đồng được nâng cao, nhu cầu đi du lịch của nhân dân ở đó tăng lên rõ rệt. Tại các nước phát triển, du lịch đã trở thành một nhu cầu không thể thiếu được của con người. Nó được coi là tiêu chuẩn để đánh giá cuộc sống. Số người đi du lịch nhiều, lòng ham hiểu biết và mong muốn làm quen với các nước xa gần cũng tăng, và trong nhân dân, thói quen đi du lịch sẽ hình thành ngày càng rõ. Mặt khác, nếu trình độ văn hóa của nhân dân ở một đất nước cao, thì đất nước đó khi phát triển du lịch sẽ dễ bảo đảm phục vụ khách du lịch một cách văn minh và làm hài lòng khách đi du lịch đến đó. Trình độ dân trí thể hiện bằng các hành động, cách ứng xử cụ thể với môi trường xung quanh bằng thái độ đối với du khách của người dân địa phương, bằng cách cư xử của du khách tại nơi du lịch…Nếu du khách hoặc dân địa phương có những cách nhìn nhận có hiểu biết sẽ làm cho hoạt động du lịch tăng thêm giá trị, ngược lại các hành vi thiếu văn hóa của họ có thể là nhân tố cản trở sự phát triển của du lịch.
1.2.3. Rào cản Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
1.2.3.1. Ngôn ngữ
Có lẽ một trong số các rào cản lớn nhất cho việc phát triển du lịch đến Nhật Bản đó là sự khác biệt về ngôn ngữ. Có thể nói người Việt Nam thì ít biết đến tiếng Nhật ngược lại số người Nhật biết tiếng Việt Nam cũng rất hiếm hoi. Người dân Nhật hầu như biết ít tiếng Anh. Trong khi đó các tên của đường phố, các cửa hàng, cửa hiệu tại Nhật được viết bằng chữ Nhật. Điều này sẽ gây khó khăn cho khách du lịch Việt Nam trong các hoạt động tham quan, mua sắm…
Mặt khác, các tour du lịch Việt Nam đến Nhật Bản thì phần lớn các hướng dẫn viên thuyết minh bằng tiếng Anh mà không phải bất cứ khách du lịch Việt Nam nào cũng biết tiếng Anh.
1.2.3.2. Văn hóa
Trong nền văn hóa của Nhật Bản thường nhắc đến những nghi thức như chào hỏi, lễ nghi khi giao tiếp. Bên cạnh đó ý thức của mỗi người dân đối với đời sống xã hộ cũng góp phần không nhỏ tạo nên chất lượng của một xã hội hiện đại. Mỗi người Nhật Bản đã được giáo dục từ trong nhà trường và gia đình, việc tuân thủ luật lệ là sự tự nguyện.
Ở các nơi công cộng như nhà ga hay trong trường học đều có thùng rác có những ô phân theo từng loại rác khác nhau. Rác sinh hoạt gia đình cũng được thu gom theo lịch trình khác nhau tùy theo loại rác. Để làm được điều này đòi hỏi ý thức tự giác rất cao của người dân và của người đi thu rác.
Học sinh cấp 2 sau khi ăn trưc ở trường, tự dọn dẹp khay đồ ăn: các loại thức ăn còn thừa như cơm, canh…đổ vào từng nồi riêng. Chén, muỗng, đũa, chai sữa dư cũng được để vào những nơi theo quy định. Ý thức xã hội của người Nhật Bản đã được giáo dục từ trong ghế nhà trường.
Điện thoại di động rất thịnh hành trong những năm gần đay tại Nhật. Người Nhật có thể nghe nhạc, xem tivi, check mail bằng điện thoại di động. Điện thoại di động ra đời tại Nhật gắn liền với thuật ngữ “mana-modo”(ý thức sử dụng điện thoại di động). Trên xe buýt, tàu điện cao tốc đều có quy định không sử dụng điện thoại di động hoặc yêu cầu điều chỉnh chế độ im lặng để không làm phiền người xung quanh. Khi qua đường người Nhật rất cẩn trọng, họ chỉ qua đường khi tín hiệu giao thông bật màu xanh mặc dù đường vắng, không xe qua lại, không bóng cảnh sát. Khi đèn đỏ, các phương tiện lưu thông bao giờ cũng dừng dưới vạch trắng để khách qua đường dễ dàng. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Lề đường tại Nhật Bản luôn thông thoáng, dành đường cho khách bộ hành và người đi xe đạp. Ngay cả các cửa tiệm dọc bên đường cũng rất ý thức cao về điều này, dù buôn bán tấp nập vào các dịp lễ hội vẫn không lấn chiếm lề đường làm mất mỹ quan đô thị.
Đối với cuộc sống có trật tự, kỷ luật của Nhật Bản thì có lẽ là người Việt Nam chưa thể quen, bởi ý thức người dân ta còn kém xa. Ra đường thì vượt đèn đỏ, thậm chí là lạng lách đánh võng, chạy hết ga. Rác thải thì xả tứ tung, không có ý thức kỷ luật. Trên xe buýt thì nào là móc túi, cướp giật…
Mặt khác, do Nhật Bản là nước phát triển có mức độ tự động hóa cao. Trên xe buýt, khi mua hàng chủ yếu giao dịch bằng thẻ. Vì vậy, người Nhật thì quen dùng thẻ, trái lại thì người Việt Nam lại quen sử dụng tiền mặt.
1.2.3.3. Mức sống
Theo số liệu của Tổng cục thống kê quốc gia Nhật Bản cho biết: năm 2008, GDP bình quân đầu người của Nhật Bản là 42.480 đô la Mỹ(chỉ sau Mỹ) trong khi đó thì GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2008 chỉ đạt 1.024 đô la Mỹ(năm 2007 là 833 đô la Mỹ). Với chỉ số này Việt Nam đã vượt ngưỡng nước nghèo, gia nhập nhóm nước có thu nhập trung bình. Tuy nhiên so với GDP bình quân của Nhật thì GDP bình quân của Việt Nam chỉ bằng 1/41 lần của Nhật Bản. Điều này cho thấy một sự khác biệt khá xa về mức sống. Mặt khác, với mức thu nhập kể trên sẽ gây cản trở lớn đối với du khách Việt Nam tại Nhật Bản do mức chi tiêu tại điểm đến khá đắt đỏ.
Chưa hết, nếu so sánh về trình độ đô thị hóa, phổ cập giáo dục, y tế, công ăn việc làm, dân sinh…cũng đều phản ánh sự mạnh yếu về thực lực kinh tế mỗi nước. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
Xem xét từ mấy góc độ trên, không khó để thấy tổng thể nền kinh tế Việt Nam tuy tiến bộ nhưng vẫn còn khoảng cách quá xa so với Nhật Bản.
Như vậy, khoảng cách giữa nước phát triển và đang phát triển là rất lớn, nhưng nếu có chính sách hợp lý thì trong vòng 50-100 năm thì nước đang phát triển có thể thu hẹp khoảng cách với các nước phát triển. Ngược lại, nếu không có chính sách hợp lý thì khoảng cách này sẽ là một sự gia tăng theo cấp số nhân, tạo ra khoảng cách ngày càng lớn.
Ngoài những rào cản về ngôn ngữ, văn hóa và mức sống ra, thì vẫn còn tồn tại một số rào cản gây cản trở sự phát triển của du lịch như: khoảng cách từ Việt Nam đến Nhật không quá xa nhưng phải đi bằng máy bay dẫn đến chi phí giá tour cao. Điều này tạo ra một loạt các trở ngại về khoảng cách, thời gian và ngân sách của hầu hết các du khách. Ba năm vừa qua đã chứng kiến sự tăng giá của giá cả nhiên liệu và giá vé máy bay sau sự bùng nổ về nguồn nguyên liệu trên phạm vi toàn cầu. Điều này đã làm giảm tính cạnh tranh về giá cả của Nhật Bản so với các địa điểm du lịch khác và tạo ra một thách thức lớn trong phát triển du lịch khi phải vượt qua các rào cản để đến thăm Nhật Bản. Tiểu kết chương 1
Chương 1 đã nêu lên được các điều kiện để phát triển du lịch outbound trong đó có các điều kiện chung và điều kiện tự thân làm nảy sinh nhu cầu du lịch. Khóa luận: Phát triển du lịch Outbound đến Nhật Bản.
XEM THÊM NỘI DUNG TIẾP THEO TẠI ĐÂY:

Dịch Vụ Hỗ Trợ Luận Văn Thạc Sĩ Chuyên cung cấp dịch vụ làm luận văn thạc sĩ, báo cáo tốt nghiệp, khóa luận tốt nghiệp, chuyên đề tốt nghiệp và Làm Tiểu Luận Môn luôn luôn uy tín hàng đầu. Dịch Vụ Viết Luận Văn 24/7 luôn đặt lợi ích của các bạn học viên là ưu tiên hàng đầu. Rất mong được hỗ trợ các bạn học viên khi làm bài tốt nghiệp. Hãy liên hệ ngay Dịch Vụ Hỗ Trợ Luận Văn Thạc Sĩ qua Website: https://hotroluanvanthacsi.com/ – Hoặc Gmail: Hotrovietluanvanthacsi@gmail.com

Pingback: Khóa luận: Giải pháp phát triển du lịch outbound đến Nhật Bản